Home »Tin tuc» Bài văn của học sinh trường Ams khiến cư dân mạng cảm động

Bài văn của học sinh trường Ams khiến cư dân mạng cảm động

Bài văn của học sinh trường Ams có đề bài “Nêu quan điểm của anh/chị về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống” đã được Nguyễn Trung Hiế trả bài bằng bức thư gửi mẹ.

Trong thư, cậu bày tỏ gia đình cậu không mấy khá giả, mẹ đã bị suy thận mãn tính độ 4 nhiều năm. Tài chính gia đình một mình cha Hiếu gánh vác và cũng không có gì dư dả.

Bài văn của Trung Hiếu được chấm 8 điểm cộng thêm 1 điểm với lời phê: “Cô đã hơn một lần bị bất ngờ và xúc động khi chấm bài của Hiếu. Đây là một bài văn chưa thật đủ ý, đôi chỗ diễn đạt chưa tốt nhưng bài thực sự độc đáo và rất đáng quý ở sự chân thành và nghị lực của con”.

Theo thầy Vũ Quốc Lịch, giáo viên dạy môn Địa – trường PTTH Chuyên Hà Nội – Amsterdam, gia đình của em quả rất khó khăn. Mẹ Hiếu (chị Nguyễn Thị Hạnh) bị suy thận mãn tính nặng phải chạy thận đã 8 năm. Bố Hiếu (anh Nguyễn Xuân Sơn) sức khỏe kém, theo bà nội em kể thì bố em từ nhỏ bị viêm tai giữa, đến khi phát hiện máu chảy ra đằng tai mới cho đến bệnh viện thì đã muộn, bác sĩ nói đã “ăn vào não” và để lại di chứng là trí nhớ và sức khỏe bị giảm sút, không có khả năng lao động.

Bà nội Hiếu đã cao tuổi mắt lòa. Mọi chi tiêu cho 5 người trong gia đình Hiếu ở giữa Hà Nội trong thời buổi giá cả leo thang đều chủ yếu trông chờ ở số lương hưu ít ỏi của ông nội em – một cựu quân nhân hiện đang ốm nằm liệt giường …

Hiện tập thể giáo viên trường Ams nói chung và nhiều giáo viên đã tình nguyện dành ra những suất học bổng để hỗ trợ em Hiếu.

Bài văn gây xúc động mạnh của HS trường Ams, Giáo dục - du học, giao duc, van hoc, nghi luan, hoc sinh, truong ams, bao

Bai van cua hoc sinh truong Ams

Bài văn của Nguyễn Trung Hiếu

Dưới đây là toàn văn bài nghị luận của học sinh Nguyễn Trung Hiếu:

Thư gửi mẹ.

Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?”.

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền.

Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận.

Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng.

Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Nguyễn Trung Hiếu

 

Nhiều học sinh thức tỉnh sau bài văn lạ của học sinh trường Ams

Sau bài ‘Trò nghèo trường Amsterdam viết về đồng tiền’, VnExpress nhận được nhiều tâm sự của bạn trẻ thể hiện sự hối lỗi khi chưa hiểu được giá trị đồng tiền, còn “vòi” bố mẹ để mua sắm những thứ không cần thiết.

Hùng Phát tâm sự, đọc bài văn này cậu không cầm được nước mắt. Thực tế, gia đình Phát không khá giả, cũng túng thiếu và cần tiền để duy trì cuộc sống. Thế nhưng cậu lại luôn sử dụng tiền mồ hôi, nước mắt của bố mẹ vào những việc vô bổ như chơi game, mua sắm đồ cho cá nhân.

“Bạn đã làm cho tôi và rất nhiều người không chỉ hiểu thêm về ý nghĩa đồng tiền mà hiểu thêm tình thương, trách nhiệm với cha mẹ mình nhiều hơn. Cảm ơn bạn, chúc bạn thành công”, độc giả Phát viết.

Còn bạn Hồng Vân cho hay, khi đọc xong bài văn của Nguyễn Trung Hiếu, cô rất xúc động. Vân cũng giật mình nhìn lại bản thân, thấy mình thật may mắn bởi từ nhỏ luôn được cha mẹ thương yêu, chăm sóc chu đáo.

“Tôi chưa bao giờ biết hết được giá trị của đồng tiền, cũng như chưa từng biết thương mẹ, chỉ biết hết tiền là về xin mẹ thôi. Nhưng chính suy nghĩ, bài văn của Hiếu đã thức tỉnh tôi”, Vân bộc bạch.

Các độc giả Văn Cương, Nguyễn Tùng cũng bày tỏ cảm xúc hối hận khi bản thân đang sống chưa lành mạnh. Là sinh viên, gia đình bình thường nhưng các bạn luôn nghĩ ra các khoản tiền phải chi để xin bố mẹ mà không nghĩ làm cách nào để bố mẹ có số tiền ấy.

Hiếu nhận được sự chia sẻ của hàng nghìn độc giả . Bai van cua hoc sinh truong Ams

“Dẫu biết rằng xã hội vẫn còn rất nhiều cảnh đời khó khăn, bất hạnh hơn em, nhưng khi đọc bài văn, tôi thấy cảm phục em vì khi ở tuổi 16, tôi vẫn vô tư không hiểu được nỗi khổ của bố mẹ, không hiểu được giá trị của đồng tiền đối với gia đình mình như thế nào”, độc giả Thành nói và nhắn nhủ, Hiếu hãy cố gắng lên, bởi cuộc sống sẽ không quay lưng lại với đứa con ngoan, trò giỏi như em.

Độc giả Trịnh Công Chung thì thấy “đau nhói trong tim” khi bố mẹ cậu bây giờ đã gần 60 tuổi mà vẫn chưa được nghỉ ngơi, vẫn phải kiếm tiền nuôi con ăn học. “Anh sẽ lấy em làm tấm gương cho mình. Anh mong em hãy giữ gìn sức khỏe, cố gắng học tốt hơn nữa để đạt được những điều em mong muốn, mang lại hạnh phúc cho gia đình và những người còn bất hạnh”, Chung nói.

Đồng cảm với Hiếu, độc giả Tuấn Anh tâm sự, anh cũng đã trải qua một thời như thế ở huyện Nông Cống (Thanh Hóa). Tuấn Anh cho hay, anh từng phải “đóng giả” con gái đi nhổ cỏ thuê, cuốc ruộng, câu cá đồng… để đổi lấy gạo. Anh không bao giờ có khái niệm ăn sáng, thậm chí ăn trưa.

“Ngày ấy, mỗi bữa cơm đến anh thấy thương hạt gạo lắm, bởi nó gánh quá nhiều khoai sắn. Nhưng mọi thứ rồi sẽ qua đi nếu chúng ta có niềm tin và nghị lực phấn đấu vươn lên. Cố lên Hiếu nhé”, Tuấn Anh an ủi.

 

Bai van cua hoc sinh truong Ams

VN:F [1.9.18_1163]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)
VN:F [1.9.18_1163]
Rating: 0 (from 0 votes)

Bài viết liên quan :

    { 0 comments… add one now }

    Gửi phản hồi cho bài viết : Bài văn của học sinh trường Ams khiến cư dân mạng cảm động

    Leave a Comment