Home »Chuyện tình yêu» Chuyện tình yêu buồn: Đau khổ mơí gọi là yêu

Chuyện tình yêu buồn: Đau khổ mơí gọi là yêu

Anh và cô yêu nhau cũng gần 3 năm. Anh là mối tình đầu của cô. Trước đấy, cô cũng thích khá nhiều nhưng yêu thì chưa. Chỉ đến khi gặp anh, cô mới yêu và muốn được yêu.

Còn cô là mối tình thứ hai của anh. Thời sinh viên anh đã yêu một chị bằng tuổi. Sau đó, “vì chị ấy không chung thủy nên anh chia tay” – anh nói. Sau này chị ấy vẫn nhớ anh và hay nhắn tin.

Những tháng ngày yêu nhau ban đầu của anh và cô ngập tràn hạnh phúc. Anh – một người cũng được coi là từng trải nên khá chiều chuộng cô. Mọi sở thích của cô anh đều đáp ứng. Mọi nơi đẹp nhất ở thủ đô anh cũng đưa cô đi qua. Không những thế, anh còn tốt bụng, nhiệt tình, thường xuyên làm mọi việc khiến cô vui, cô hạnh phúc.

Những khi cô giận, anh sẵn sàng đứng cả đêm chờ đợi để nghe một tiếng trả lời rằng “em tha thứ cho anh”, những lúc cô muốn đi chơi, anh sẵn sàng nghỉ việc đưa cô đi mọi nơi để cô được thoải mái.

Anh và cô yêu nhau cũg gnần 3 năm (ảnh minh họa)

1 năm đầu đã qua trong những điều tuyệt đẹp như vậy.

Thế nhưng, dường như cái gì lâu thì cũng chán, hay tại tính cô không ổn định, không có lập trường, hay tại cô nắm rõ con người anh rồi, không còn gì để tìm hiểu nữa, nên cô bỗng thấy nhạt, thấy cần phải thay đổi?

Bên anh, cô như một con búp bê trong tủ kính, được chiều chuộng và yêu thương, không phải nhúng tay nhúng chân vào việc gì. Bạn bè ghen tị với cô về điều đó, cô cũng thấy mình may mắn về điều đó. Thế nhưng, nó không phải là thứ để níu giữ tình yêu..

Cô phát ngán với việc “anh luôn sai em luôn đúng”, cô chán vô cùng cảnh: “Ừ để anh làm” mỗi khi cô nhờ vả. Cô ghét cái khuôn mặt nhẫn nại, chịu đựng của anh mỗi khi cô quát tháo, giận dỗi…

Cô nói lời chia tay…

Vậy nhưng, anh lại nhận lỗi về mình. Năn nỉ, xin xỏ mong cô quay lại vì “anh không thể yêu được ai khác vì em”.

Bên anh, cô như một con búp bê trong tủ kính (ảnh minh họa)

5 lần 7 lượt như vậy. Cô cũng chưa có người mới, cô lại chấp nhận quay lại.

Thế nhưng, khi  cảm xúc đã không còn, khi tình cảm đã nguội lạnh, cô bỗng thấy những gì tốt đẹp của anh chỉ là ngứa mắt, khó chịu. Cô không muốn như con búp bê bị giam trong tủ kính chỉ cần “xinh, hiền, ngoan” còn “muốn gì cũng được”. Cô khát khao những lần cãi nhau như các cặp đôi khác, và thậm chí, cô muốn thỉnh thoảng bị mắng để cảm giác rằng mình cần phải sửa đổi, phải trở nên tốt hơn vì ở bên anh quá lâu, cô đã dần trở nên ích kỉ và chỉ quen được đòi hỏi…

Cô tìm mọi cách để anh ghét cô. Cô chê bai những tật xấu trong con người anh. Cô nói xấu mọi người gia đình anh, cô khinh bỉ quê quán anh…

Và cuối cùng, đi quá giới hạn của anh, anh ghét cô thật và xa cô thật.

Đôi khi phải biết xa thì mới biết nhớ, phải đau khổ thì mới có thể lại biết yêu…(ảnh minh họa)

Cô thấy lòng mình trống rỗng, một cảm giác thiếu vẵng hẫng hụt như mất đi một vật dụng thân thiết, một người thân thiết vẫn ở bên và giúp đỡ cô bất cứ khi nào…

Cô đi một mình trên những con đường cũ bỗng thấy cô đơn đến lạ.

Bạn bè cô hỏi thăm về một người vốn đã hay đi cùng, cô cười buồn không trả lời.

Tối nằm một mình, không biết nhắn tin nói chuyện cùng ai, cô thấy trống vắng lạ lẫm.. Nước mắt không hiểu tại sao cứ rơi đầy gối, nhìn thấy những kỉ niệm xưa, cô lại chạnh lòng.

À, hóa ra là mình vẫn còn cảm xúc với người ấy. Vẫn biết đau, biết buồn, biết nhớ thương chứ không phải là đã mất hết cảm xúc. Cũng phải thôi, có cuộc chia tay nào mà lại không đau, nếu nó xuất phát từ tình yêu?

Nhưng cô chấp nhận chuyện này, bởi đôi khi phải biết xa thì mới biết nhớ, phải đau khổ thì mới có thể lại biết yêu…

Theo eva.vn

VN:F [1.9.18_1163]
Rating: 6.0/10 (1 vote cast)
VN:F [1.9.18_1163]
Rating: -1 (from 1 vote)
Chuyện tình yêu buồn: Đau khổ mơí gọi là yêu, 6.0 out of 10 based on 1 rating

{ 16 comments… read them below or add one }

nguyen hung December 14, 2010 at 12:09 pm

kgai van thong minh lam!!! nhung lan nay hoi ngu roi!!:))

ga_con March 14, 2011 at 4:56 pm

mih that ko hiu co 1 ng thuog iu mih den z ma ban mun j nua ta?

gacon April 23, 2011 at 6:57 pm

Đừng bao giờ đòi hỏi mọi thứ đc như ý mình, hãy tự hào vì những gì mình đang có. ngọn núi bên cạnh nhìn thì đẹp đó nhưng là khi đang đứng bên dưới nó thôi, chứ khi leo lên đc rồi chưa chắc tốt bằng chỗ mĩnh đang đứng đâu. Muốn có đc điều gì thì đừng nên đứng im mà ao ước, không biết tự mình làm thay đổi nó thì chẳng bao giờ thấy hài lòng với những gì đang có cả.

ha trang May 21, 2011 at 2:09 pm

dung la con gai ko nen doi nhung co luc cung can phai the chu nhung ko the vuot wa gioi han cho phep dau ban nhe.khong roi se hoi han nhung do moi chuyen cung da wa muon.

pe' ngok May 25, 2011 at 11:53 am

Chị này kể sao giống tui wa’. Bây giờ tui rất ân hận vì đã làm như vậy

meocon June 9, 2011 at 9:57 pm

hay tran trong nhung gi minh dang co, dung bat buoc moi thu phai hoan hao theo y minh, vi tren doi nay k co gi la tuyet doi ca. co duoc mot nguoi yeu thuong chieu chuong minh nhu vay la niem hanh phuc lon lao, vi the hay tran trong dieu do,dung de khi danh mat roi moi thay hoi tiec.

Traitim.tinhnghia July 1, 2011 at 6:30 pm

Buon wa. M0g m0j ng rut kinh ngjem nhe. Aj mun n0j chuyen chja se,tam su nhung chuyen buon vuj tr0g tjh kam. Add yaho: traitim.tinhnghia

phaman July 3, 2011 at 8:44 am

đúng là cái gì quá quá cũng không tốt

pls.believe me July 4, 2011 at 10:05 pm

tôi cũng có ng yêu,đó là 1 cô bé mà thay đổi con ng tôi
yêu nhau 7 năm,tinh yêu nào mà chẳng có giận hờn,bạn bè tôi rất ngưỡng mộ tình yeuu của chúng tôi nhưng thời gian lâu đi
cô ấy thay đổi.k còn muốn nhắn tin nc với tôi nữa,tôi cảm nhận đc điều đó
cuối cùng thì cô ấy cũng nói lời chia tay,tôi k biết vì sao lại thế
chỉ muốn ty trở lại như xưa nhưng k thể đc
khi nào tôi nhắc lại chuyện xưa thì cô ấy nói” chỉ là quá khứ thôi,anh nhắc lại làm gì”
những lời cô ấy hứa, k lẽ cô ấy quên hết thật sao.
tôi rất sợ mất cô bé ấy
bh tôi k dám yêu ai nữa,vì 5 tháng rùi ma tôi k quên đc cô ấy.lúc nào cũng nhớ
ng ta noi ty thì phải có chia tay, cô ấy bảo cô ấy k tin,
cô ấy k bao giờ xa tôi,nhưng hứa cũng chỉ là hứa thui
cô ấy quên rùi
chẳng biết đến bao giờ tôi sẽ quên đc cô ấy nữa
quên đi ty ma tôi đã mơ ước,đã hạnh phúc,……
nhưng chỉ la mơ ước với quá khứ…..mà chỉ 1 mình tôi nhớ thôi…….ng ta thi quên rồi!!!!!!!!!!1

LE-SUONG July 16, 2011 at 8:50 am

Chuyện của bạn sao giống mình quá.nhưng mình không hối hận khi chia tay.
khi không còn cảm giác hồi hộp mong chờ mỗi khi hẹn hò thì nên hia tay la đúng.

tieu tuan July 22, 2011 at 12:17 am

Tốt nhất là từ nay chúng ta ko nên gặp nhau nữa
. _Anh nói gì thế ?
_Chia tay đi ..
_Huy !
_Cô đừng gọi tên tôi như thế… mọi chuyện kết thúc rồi
_Tại sao ?
_Cô nghĩ là tại sao ..
_Em ko làm gì cả, em thật sự ko làm gì cả .. anh ..
_Thế còn chuyện cô ngủ với thằng bạn tôi cũng ko là gì cả đúng ko ?
_Huy, em …em
_Cô hiểu rồi chứ .. cuối cùng thì …tôi đã yêu một con ** …coi như tôi đã nhầm
_Em.. em .. huy à, trời ơi, em phải nói gì đây ( bàn tay cô níu chặt lấy cánh tay cậu )
_Bỏ ra đi ..
Những ngón tay từ từ đc gỡ ra khỏi tay áo cậu .. cô thờ thẫn gục xuống nền đường … những bước chân vội vã bước lên chiếc mes .. lao thẳng đi .. bỏ lại một người dưới ngọn đèn đường soi rọi và những hàng nước mắt ướt đẫm mi ..
_Cám ơn anh, em đã làm được rồi … em đã làm anh rời xa em đc rồi .. đi đi Huy, đừng trở lại nữa .. thế giới của anh, ko thuộc về nơi em ..
Em xin lỗi ..
2 ngày trước :
_Tôi nghe nói bố cô đang bị ung thư gan đúng ko ?
_Sao bác biết ạ ?
_Chuyện đó ko phải việc của cô.. và bây giờ cô đang cần tiền để chữa trị cho ông ấy ?
_Vâng …
_Cầm số tiền này và rời xa thằng con trai tôi ra .. nó đủ để cô đưa ông ấy sang nước ngoài .. sự nghiệp của thằng con trai tôi, nó còn dài lắm, .. cô hiểu chứ ?
_……..
_Sao, ít à ?
_Dạ ko, đủ rồi .. cám ơn bác , …con trai của bác , sẽ ko còn dính líu gì đến cháu nữa (một nụ cười nở trong hai hàng nước mắt
Chi là sinh viên năm 2 Học viện Hàng Không , nhà cô rất nghèo .. cô chỉ cầu mong với những kiến thức của mình sẽ đủ để vực cả gia đình dậy khỏi sự túng thiếu ấy .. thế rồi, gặp đc Huy trong một lần tình cờ giao lưu với học viện Quan hệ Quốc Tế, Huy là một cậu quí tử có tiếng, tương lai kế thừa cả một tập đoàn lớn .. và, hai người yêu nhau .. vượt qua những rào cản của hoàn cảnh .. vượt qua những cái nhìn tù túng của người ngoài và sự chê bai về Chi … dù là cô rất đẹp .. nhưng cái nghèo, nó lấp đầy mắt người ta …
Và thế, gia đình Huy biết .. vẫn cái điệu môn đăng hộ đối mà chia rẽ tình cảm lứa đôi …
Vung những đồng tiên bạc bẽo để bắt Chi phải bỏ Huy, vì bố …
Chi cắn răng ôm nhục mà nhận lấy những đồng tiền ấy .. nó nhục nhã lắm .. nhưng thà cứu cha mình .. từ bỏ tình yêu của bản thân, cô chấp nhận .. vì Chi là đứa con có hiếu !!
Bố Chi được điều trị trong một bệnh viện lớn … dù tiền viện phí đã đủ nhưng phải lo cho cuộc sống của bản thân, cô phải làm tất cả mọi việc .. và cuộc đời thật trớ trêu, cô đã đi vào cái nghề đó .. cái nghề mà trước khi bỏ cô , Huy đã gọi cô như thế …. một con cave ..
Nuốt nước ,mắt vào trong, nhận lấy đồng tiền bẩn thỉu sau cái thân xác bị hành hạ tả tơi .. những giọt mồ hôi nhuốm mùi cơ thể … những vết máu đỏ trên nền gra giường trắng .. những bao cao su dai dẳng nỗi đau .. đời con gái .. bị vết đen bám lấy .. một đứa con gái , đã ko còn trinh trắng .. đứa con gái , trở thành đi điếm vì cuộc sống quá khó khăn… Có ai đó bảo đừng bao giờ đổ thừa cho hoàn cảnh .. nhưng đừng bảo rằng, hoàn cảnh ko ép buộc con người , phải ko ???
Mặt Chi đã đủ dày để nghe những lời đàm tiếu, dẫu biết rằng nó chẳng hay ho gì .. quen với những ánh mắt nhìn mình xoi mói, quen với những câu bâng đùa của bọn con trai thèm hàng đói dục ..

Chi ko còn biết đau nữa rồi .. có lẽ vì đã đau nhiều quá ..
Và cái tin Chi làm **, nó đến tai Huy … phản ứng đầu tiên của cậu là ngồi im … và bật cười, một nụ cười đầy khinh bỉ, nụ cười rẻ mạt dành cho con người rẻ mạt mà cậu nghĩ .. cậu nghĩ rằng Chi cũng là thứ con gái qua đường, chơi xong rồi ném, ném ko đc thì cho đứa khác cũng chẳng sao …
Huy hận Chi , hận cô đã làm tổn thương trái tim lần đầu biết yêu sâu đậm ..
Huy đến tìm Chi vào một đêm lạnh .. trời ko sao .. chỉ sáng bằng cái ánh đèn hắt hiu hôm cậu xua đuổi cô khỏi bàn tay ấy .. 1h sáng … những cái đập cửa nhẹ nhàng …
Chi bước ra với chiếc váy trắng và khoác thêm áo sơ mi dài dài , mái tóc xoã dài vẫn như ngày ấy, chỉ có điều hao gầy và tiều tụy đi nhiều … cô sững sờ khi nhìn thấy cậu .. bàn tay run giữ lấy thanh cửa .. ánh mắt nhìn nhau ko nói lời nào ..
Huy gạt tay cô ra, đi thẳng vào trong, vẫn cái ko gian nồng ấm ấy … cậu ngồi xuống ghế, chỗ mà cậu vẫn hay ngồi đợi cô …, đặt chiếc chìa khoá xe lên bàn , nhìn cô chốc lát:
Anh.. anh đến có chuyện gì ..

_Tôi tưởng một người trong nghề như cô thì ko cần phải hỏi chứ .
_Tôi ko hiểu ..
_1 đêm , bao nhiêu ?
_Anh nói cái gì ..
_Tôi cần cô 1 đêm đấy ..
_Xin lỗi, hôm nay tôi mệt ..
_Tưởng cô cần tiền trên hết chứ ?
_Tôi ko cần anh đến đây để sỉ vả tôi như thế, có gì thì nói thẳng ra ..
Huy đứng dậy, đi về phía cửa … kéo tay Chi vào, đóng sầm lấy cánh cửa ấy , siết chặt hai bờ vai cô lại … , đẩy cô xuống chiếc giường trắng ấy .. và :
_Đối với một người như cô, có cần phải nhẹ nhàng ko ..?
_Có cần hàng ko … nếu anh sợ … tôi bẩn ?
_…..
_Sao thế , anh muốn thì tôi phục vụ tận tình ..
4h sáng, Huy tỉnh dậy … tung chăn bước ra khỏi giường .. với lấy chiếc áo văng trên sàn .. rút từ trong bóp, 2 tờ 100USD, quăng vào giường, như vung tiền cho một đứa ăn xin ..
Chi lẳng lặng làm ngơ .. cho đến khi, nghe thấy tiếng động cơ xe ô tô chạy .. cô mở mắt , nắm lấy 2 tờ giấy ấy .. khóc thầm trong màn đêm còn cô quạnh ..
2 tuần sau :
Người ta rút ống thở oxi từ trong miệng bố cô ra .. người ta trùm tấm vải trắng lên người ông ấy, người ta giữ cô lại .. người ta mang bố cô đi .. khi ông ấy ko còn hơi thở ..
Tiếng kêu gào trong bệnh viện .. khóc than cho người cha ra đi quá sớm, hay khóc vì sự cố gắng của mình ko còn ý nghĩa nữa đâu ..
Chi như hoàn toàn sụp đổ .. cô thấy tội cho chính mình, cho cuộc đời nhục nhã bất công…. cho tình yêu đã ko còn nhịp đập…..cho cái màng trinh, nó đã rách mất rồi , cho đời con gái, ko còn lại gì trong trắng .. !!!
Con bé ấy nó bỏ mày chưa ?
_Bố nói cái gì ?
_Thì cái con Chi gì ấy, tao đưa tiền cho nó, bảo nó bỏ mày đi, xem ra con này cũng thích tiền nhỉ …
_Bố nói cái gì ?
_Thằng này điếc à, đã bảo là tao đưa tiền cho nó để nó bỏ mày !!
Cô ra ngay đi, tôi có chuyện cần nói ..
_Chuyện gì nữa, tôi ko còn làm nghề ấy nữa đâu, muốn gì thì đi tìm người khác .
_Ko phải chuyện ấy ..
_Chứ chuyện gì ?
_Sao.. sao em lại lừa anh ?
_Tôi lừa anh chuyện gì .. à mà quên, tất cả những việc từ trước đến giờ, anh đều coi như tôi phản bội anh mà phải ko?
_Chi, do bố anh đúng ko ?
_….. Do bố anh đúng ko, em nói đi ..
_Ko, do tôi, do tôi muốn vậy …….kệ mẹ em đi…đừng wan tâm e nữa mà…..
_Anh xin lỗi mà Chi, anh đã làm tổn thương em rồi, em ra đây đi đc ko ?
_Điều cuối cùng tôi muốn nói với anh là.. từ lúc đầu, tôi đến với anh, chỉ vì tiền, tôi là đứa con gái vì tiền mà bất chấp tất cả.. ngay cả việc làm ** đấy .. anh thấy chưa .. vì thế .. tránh xa tôi ra, đối với tôi lúc này anh ko còn giá trị lợi dụng nữa, tất cả hết rồi , hiểu ko ?
Anh về đi, đừng lảng vảng trước nhà tôi nữa, tôi thật sự … ko muốn nhìn thấy anh .
_Em nói đủ chưa, ?
_Đủ rồi
.. Tít… tít .. tít … chiếc đt vừa gập vào .. thì cánh cửa nhà Chi cũng đúng lúc mở toang ra .. nhìn theo bóng Huy khuất xa, cô chạy theo, chạy thật nhanh và ôm chầm lấy cậu ấy … ..những lời phũ phàng đó, ko đủ để lừa dối 1 tình yêu .
_1 lần thôi, lần cuối … đừng quay lại Huy .. đừng nói gì cả .!
Những tiếng nấc, những tiếng ho sảng đau lòng .. cô vội bỏ Huy ra.. và quay nhanh mặt đi ..
Huy vẫn đứng đó, một phút .. và những bước chân vô tình bắt đầu bước chậm .. khoảng cách ấy .. càng ngày càng xa. như là, ko còn bên nhau vậy .
Về đến nhà, tự nhiên Huy thấy áo mình ướt ướt … cởi áo ra .. và .. những vết máu trên bờ vai mình .. nó đỏ thẫm .. ko có vết thương, là những vết máu …
Và nhớ lại lúc Chi ôm cậu .. cô ấy .. ho …
Tiếng cửa nhà đập inh ỏi mà ko có bóng người ra … bàn chân đạp mạnh vào cửa, nó bật tung ra .. chạy đến bên giường, và Chi đã nằm đó ..bên những viên thuốc vung vãi .. và bàn tay đầm đìa máu từ khoé miệng .. ánh mắt ko còn trong trẻo, khuôn mặt ko còn tươi sáng như ngày nào

Huy gục xuống bên cô
: _Chi à, nhìn anh nào, em làm sao thế này ..
_Huy … em mệt quá …
_Em lạnh quá, anh đưa em đến bệnh viện .. Anh sẽ bên em mãi mãi mà .. đừng sợ, anh sẽ đưa em đi.
_Ko .. anh này .. đêm hôm đó ..
_Em đừng nói nữa
_Em .. hôm đó là em tự nguyện .. anh còn yêu em chứ?
_Anh .. anh vẫn yêu em từ trước đến giờ mà..
_Chắc chắn chứ ?
_Uh
_Anh à, cái áo đó, giữ nhé.. vì.. còn máu của em ..
_Chi .. em ko đc bỏ anh .. ko đc ……….Chi à ..
Một ánh sao vụt tắt trên bầu trời …. hoàng hôn chưa tỉnh giấc ….. bóng em khuất xa…. để lại trên vai anh, là những vết máu chưa mờ……………………………………….

to my tuyet July 25, 2011 at 8:46 pm

sa0 cau^ chuyn tren^ cam~ d0ng wa’ zay????????

nguyen tra my July 27, 2011 at 2:14 pm

câu chuyện thật là buồn.

nickun August 6, 2011 at 12:41 pm

toi cung da koa mot chuyen tinh ra buon tui la les tui hk the nao dau chuyen doa dc tui yeu mot co gai iu ng doa tha thiet luc nao cung chiu chuong nhuong nhin de co ay dc zui.chung toi h/p dc gan mot nam thi toi di tp HCM hoc .toi ra di nhung trong long hk luc nao la hk nho den co ay.toi thay nhung ngay o day nhu dia nguc.tui nho co ay tha thiet trong tung te bao tung suy nghj.tui danh tat ca tinh cam cua minh cho co ay nhung roi mot ngay co ay noi voi toi la co ay khong kon yeu toi nua.luc ay toi hut han tuong chung nhu minh khong the nao dung vung duoc nua.nguoi ta noi xa mat cach long la dung khi yeu nhau trao nhau nhung loi ngot ngao khi het yeu thi trao nhau nhung loi cay dang .toi gio day khong biet phai lam nhu the nao chi biet han cuoc doi han ban than minh

bucthutinhthu2 March 13, 2012 at 1:44 pm

Co nhung thu mang ten la hanh phuc. Ko j dau kho bang cam giac danh mat tinh yeu. va gio day anh da ben nguoi khac,suot doi nay e chi mai yeu a.
Em mai yeu anh NHN!!!!!!!!!!!!!!!!!!

nguyenthu April 17, 2012 at 9:25 am

thật cảm động.

Gửi phản hồi cho bài viết : Chuyện tình yêu buồn: Đau khổ mơí gọi là yêu

Leave a Comment